Bộ trưởng Chu Bá Phượng
Bộ trưởng Bộ Kinh tế giai đoạn 3/1946 - 11/1946
Bộ trưởng Chu Bá Phượng sinh ngày 1 tháng 1 năm 1906, năm Ất Tỵ tại làng Mật Ninh, xã Quảng Minh, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang (nay là phường Việt Yên, tỉnh Bắc Ninh), xuất thân từ một gia đình nhà Nho. Cụ năm đời là Chu Danh Thế, bố là cụ Chu Bá Vá, là cụ Nghè Nếnh (tên Nôm của làng Mật Ninh) là nhà Nho, bốc thuốc chữa bệnh. Bố mẹ của ông Chu Bá Phượng là cụ ông Chu Bá Vá và cụ bà Phạm Thị Rốt sinh được tám người con, bốn trai, bốn gái. Chu Bá Phượng là thứ tư, về trai thì ông là thứ hai nên còn gọi là ông Hai.
Ông Chu Bá Phượng từng làm Tham tán nên được gọi là ông Tham Phượng.
Chu Bá Phượng tu nghiệp đại học tại Pháp. Ông tốt nghiệp Đại học Cầu đường. Ông là chuyên gia đã từng tham gia vào công trình thiết lập đường xe lửa Đông Dương vào hồi thập niên 1930. Ông là người đầu tiên ở Việt Nam nhận bằng cử nhân nghiên cứu khoa học về hoá học, kiến trúc, cầu đường từ bên Pháp gửi sang. Ông là cử nhân trường Đại học Kiến trúc.
Khi Việt Nam tuyên bố độc lập, ông được cử làm Bộ trưởng Bộ Cứu tế từ năm 1945 đến 1946. Chu Bá Phượng phát động toàn dân tiết kiệm nhường cơm sẻ áo cho đồng bào nghèo, thực hiện cứu trợ xã hội, cho các đối tượng chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống do thiên tai, bão lụt, mất mùa, tàn tật do chiến tranh. Chu Bá Phượng đã tự tay chế tạo ra máy phát điện.
Sau khi Cách mạng tháng Tám thành công, năm 1946 ông là Ủy viên Quốc hội khóa I (1946-1960) của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Trong Chính phủ ông giữ chức Bộ trưởng Bộ Kinh tế (tiền thân của Bộ Công Thương ngày nay).